76763333

Tôi có thể làm gì giúp bạn?

Là lời nói cực kỳ quyền lực và được sử dụng rộng rãi ở bậc học

Trong lớp học, giáo viên đã được truyền đạt rằng họ nên mô tả chi tiết những kỳ vọng của họ. Đây là một thói quen tuyệt vời, giúp học sinh biết chính xác những gì bạn muốn từ họ. Nếu họ gặp khó khăn trong việc đáp ứng kỳ vọng đó, hãy chắc chắn rằng bạn đang diễn giải kỳ vọng một cách rõ ràng. Sau đó hỏi học sinh "Tôi có thể làm gì để giúp bạn?".

Có thể học sinh sẽ không cho bạn biết. Không sao. Chỉ cần sử dụng linh hoạt những câu hỏi báo hiệu sự thay đổi, thay vì một tình  huống mà giáo viên đòi hỏi năng lực từ học sinh, là người tự tạo ra những dấu hiệu cần thiết trong lớp, 7 từ này sẽ thay đổi lớp học thành nơi mà giáo viên và học sinh có thể hợp tác cùng nhau để chinh phục mọi chướng ngại vật và học tập lẫn nhau. Học sinh được lợi từ việc nhận ra họ không phải làm việc một mình trong lớp, và giáo viên được nhắc nhở rằng học sinh chính là cộng sự của họ, không phải chướng ngại vật ( một quan điểm về trách nhiệm nổi bật của giáo viên "Bạn phải có điểm số tốt cho học trò của mình, hoặc tương tự như thế.)  Lưu ý rằng nền tảng học tập được cá nhân hoá trên vi tính [SIC] nên không thể đặt bất kì câu hỏi nào với bất kì ý nghĩa nào.

Tương tự, 7 từ này rất quyền lực cho sự xây dựng khối quản trị. Đáng buồn thay, các giáo viên có thể chưa bao giờ có một hiệu trưởng thích xây dựng quản trị dựa trên việc đặt câu hỏi. Thay vào đó, họ "Triển khai các kết quả của bạn", "Làm theo quy trình thích hợp" hoặc "Đây là một quyết định khác mà tôi mong muốn bạn sử dụng trong lớp học của mình". Có rất nhiều kỳ vọng, nhưng quá ít hiệu trưởng xem xét công việc hàng đầu của họ bao gồm việc giúp giáo viên đáp ứng những kỳ vọng đó. Một số quản trị viên tự hào về chính sách mở cửa ("Bất kỳ giáo viên có thể đến nói chuyện với tôi bất cứ lúc nào cô ấy muốn") và một số hiệu trưởng đi vòng quanh trong trường, sau đó bất ngờ bước vào lớp học để xem những gì đang xảy ra. Tôi cá là có rất ít giáo viên ở đất nước này đã từng bước vào những lớp học trong trường của họ, ngồi xuống và nói, "Tôi chỉ muốn hỏi tôi có thể làm gì để giúp công việc của bạn." Nếu có gì đó không rõ ràng, một số giáo viên sẽ không tin rằng họ có thể đề nghị sự giúp đỡ từ người đứng đầu với bất cứ điều gì khác hơn bao giờ hết.

7 từ cũng có ích ở khối chính sách. Chúng tôi đã phải chịu nhiều thập kỷ chỉ để học "cải cách", những nỗ lực liên tục để giúp cho trường học tốt hơn. Tuy nhiên, khi các nhà hoạch định chính sách thảo luận về các bản sửa lỗi, các chương trình và chính sách, họ hiếm khi đến gặp các giáo viên trong lớp học và hỏi, "Chúng tôi có thể làm gì để giúp bạn?" Những giáo viên được phép nói lên ý kiến bản thân thường là những giáo viên cẩn thận khi quyết định, vô cùng thân thiện và dễ tính.

Tất nhiên, 7 từ này hiếm khi được sử dụng với các giáo viên ở khối chính sách vì có rất nhiều giáo viên luôn có ý định bán một thứ gì đó tại cương vị của họ. Họ quyết định rằng Không Có Bất Kì Trẻ em Bị Bỏ lại phía sau và Cốt Lõi Chung, Cuộc đua đến vị trí dẫn đầu, giáo dục dựa trên năng lực hoặc sử dụng tài sản của Ed Tech Whizbangery có thể sẽ khắc phục được mọi thứ rất nhiều trước khi quan sát giáo viên tại lớp học thực tế. Ngay cả sau khi các chính sách được thông qua, các nhà hoạch định chính sách có thể nói, "Được rồi, chúng tôi đã quyết định bạn sẽ làm điều này. Chúng tôi có thể làm gì để giúp bạn thực hiện ý tưởng của mình thành công?". "Chỉ cần mong đợi vào một vài khó khăn thực sự và triển khai để giúp giáo viên phát triển sự chuyên nghiệp của họ. Điều đó có thể sẽ khắc phục được những khó khăn đó." Ngay cả khi mọi thứ thất bại, vài người cải cách nói, "Ừ, chúng ta thực sự nên nói chuyện với giáo viên trước." Việc kết luận luôn luôn đưa ra lí do như quá trình triển khai không ổn, không có mối quan hệ xã hội rộng lớn hoặc do không đào tạo giáo viên đầy đủ.

Sự thất bại của các Chương trình Trợ cấp Cải thiện Trường học của Obama-Duncan và các luân phiên các chương trình như Trường Renewal của New York đều tuân theo cùng khuôn mẫu này. Các quan chức chính phủ từ cao xuống thấp đều tuyên bố " Đây là những gì bạn sẽ làm để khắc phục mọi thứ." Nhưng không ai đến trường, ngồi xuống với giáo viên, và hỏi "Chúng ta có thể làm gì để giúp bạn?"

Edward Demmings tin rằng câu trả lời cho một vấn đề của các khối cấp có quan hệ gần gũi với công việc thực tế đang được thực hiện. Những người có cương vị lãnh đạo trong lĩnh vực giáo dục sẽ hoàn thành tốt trách nhiệm để ghi nhớ tầm nhìn sâu sắc của mình. Nhưng "Tôi có thể làm gì để giúp bạn" không chỉ là lời khuyên hữu ích nhất cho việc giúp đỡ trường học mà còn phá vỡ cảm giác bị cô lập. Giáo viên được đặt câu hỏi “Tôi có thể làm gì giúp bạn?” nhằm làm việc trong một môi trường đơn độc, họ thường bị những người đưa ra quyết định gây ảnh hưởng đến những lớp học thực tế của họ. Các giáo viên đã lạm dụng quá mức 7 từ này, chỉ trông thấy những người đứng đầu một thời gian và bị họ đưa ra những quyết định gây ảnh hướng đến công việc thực tại của họ thêm một lần nữa.

Chúng tôi có thể cải thiện điều kiện làm việc trong trường học và tinh thần của lực lượng giảng dạy, ngay cả khi phát hiện ra một số giải pháp để cải thiện trường học. Điều đó sẽ không dễ dàng (ví dụ, một số người sẽ phải từ bỏ ý tưởng nuôi thú cưng khi điều đó không thực sự giúp đỡ bất kì ai), nhưng quá trình sẽ bắt đầu một cách đơn giản. Chúng tôi có thể làm điều đó với chỉ 7 từ “Tôi có thể làm gì giúp bạn?”.

Người Dịch : Hoàng Khải

Nguồn : Forbes