I. Tâm lý chủ quan.

Thực ra nhiều bạn nghĩ rằng Nhật động đất nhiều nên quen rồi, hoặc có bạn xem trên YouTube thấy mấy YouTubers bảo ở Nhật hay có động đất, “thỉnh thoảng cái bóng đèn lắc lư". Mình thì cho rằng việc “bóng đèn lắc lư”, “nước trong chai lọ sóng sánh" nó chỉ là rung chấn nhẹ thôi, chưa được tính là 1 trận động đất bởi vì điện thoại không kêu. Nếu động đất thực sự thì cảnh báo điện thoại sẽ kêu, và tiếng cảnh báo rất ám ảnh, khiến mọi người rất hoảng. Cảnh báo sẽ được phát ra cho cả 1 vùng gồm nhiều tỉnh khác nhau, nhưng tâm chấn chỉ nằm trong 1 tỉnh thôi (ví dụ như hôm nay tâm chấn là Ibaraki, nhưng Saitama, Chiba, Kanagawa vẫn nhận được cảnh báo)

Khi nghe tiếng chuông cảnh báo, nhiều bạn không thèm phản ứng, thậm chí còn bảo “ui zời, chuyện cơm bữa, kệ nó đi", hoặc “ô, lâu lắm mới có 1 trận”. Mình thực sự không hiểu các bạn nghĩ gì luôn. Chúng ta không thể dự báo trước động đất sẽ xảy ra vào lúc nào, trong bao lâu, tâm chấn bao nhiêu độ, nên chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ càng. Nhỡ đâu lại có 1 trận như năm 2011 xảy ra, mà các bạn ôm tâm lý chủ quan thế này thì nghoẻo hết cả lũ với nhau. Còn cái cảnh báo mà chính phủ Nhật cài vào điện thoại, nó sẽ không dự báo trước vài ngày kiểu “ngày kia có động đất, chuẩn bị đi"; mà nó sẽ kêu khi động đất xảy ra, hoặc sau khi xảy ra 1 vài giây, nên chúng ta không thể phụ thuộc vào nó.

Và dành cho những bạn nào nghĩ động đất là chuyện nhỏ, hoặc những bạn ôm tâm lý chủ quan thì mình xin gửi tới 3 video. Video đầu là trận năm 2011, năm đó Internet chưa phát triển, mọi người chỉ nghe thôi chứ chưa nhìn thấy. 1 cái là động đất 5 độ ngày 7 tháng 10, 1 cái là động đất 4 độ ngày hôm nay.

II. Tâm lý khi có động đất

Lần đầu nghe tiếng chuông động đất là 1 tháng trước, lần thứ 2 nghe tiếng cảnh báo là hôm nay. Phải nói là hoảng thực sự, vì nó đến bất ngờ, mình không kịp chuẩn bị gì cả. 2 trận động đất này là 2 trận lớn nhất mà mình cảm nhận được từ trước đến giờ. Nhà rung rung, cửa kính đập vào nhau, bát đĩa rơi liểng xiểng, tiếng chuông báo từ điện thoại, tiếng còi báo động,... mọi thứ xảy ra cùng lúc nên nó cứ loạn cào cào. Nhưng mình cũng biết là phải bảo vệ bản thân mình trước nên cũng chui xuống gầm giường, gầm bàn.

III. Công tác chuẩn bị phòng khi có động đất

1. Túi cứu hộ khẩn cấp.

- Luôn chuẩn bị đồ ăn thức uống 3 ngày. Mình khuyên các bạn nên chuẩn bị đồ ăn khô, có thể là bánh, kẹo, các loại hạt vì sẽ để được lâu. Ngoài ra thường xuyên kiểm tra hạn sử dụng và thay thế nếu cần thiết.

- Các giấy tờ tuỳ thân quan trọng. Đối với những người sống ở nước ngoài như bọn mình thì quan trọng nhất là hộ chiếu, nên các bạn nhớ phải cầm theo.

- 1 đôi giầy.

- Pin dự phòng.

- 1 đôi gang tay.

- Tiền.(Các bạn cứ để hết vào trong túi, lúc có cảnh báo thì xách túi lên chạy, hoặc là trong trường hợp động đất thì ôm túi trốn xuống gầm giường như mình)

2. Trốn ở đâu??

- Các nên bạn nên tránh xa những đồ vật được để ở trên cao, đặc biệt là giá sách. Mình có bị rơi vài quyển sách nhưng may là giá không bị đổ.

- Chui xuống nấp dưới những thứ chắc chắn như giường, bàn.

3) Cần làm gì?

- Nếu các bạn đang nấu ăn thì phái khoá gas ngay lập tức.

- Tắt cầu dao. (nếu có thể)

4) Sơ tán ở đâu.

Sau khi rung chân kết thúc, có thể các bạn sẽ nhận được lệnh sơ tán khẩn cấp (vì chính quyền lo rằng sẽ có 1 trận động đất lớn hơn, những rung chấn ban đầu có thể chỉ là “tiền chấn" trước khi xảy ra 1 trận động đất siêu to). Những điểm sơ tán này là “evacuation shelter", ở Nhật thì có thêm cả “tsunami caution" nữa. Các bạn nên tìm hiểu xem xung quanh mình có evacuatin caution hay không. Những điểm sơ tán này thường là công viên, trường học. Còn bạn nào đang sống trong chung cư nhiều tầng thì nên xuống dưới sảnh và làm theo hướng dẫn của quản lý chung cư.

Nguồn : https://www.facebook.com/kieu.may.520/