1. KHI BẠN THÂN THÀNH NGƯỜI DƯNGNgày còn ở Việt Nam, mình có chơi thân với 1 nhóm bạn 2 nam 2 nữ, ngày nào cũng đi học với nhau, về cùng nhau, cùng nhau trốn học, cùng nhau đi muộn, cùng nhau quay bài, cùng nhau tâm sự mọi chuyện. Mà tính mình thì thuộc dạng “thích mãi không đổi", cái gì mình thích là mình thích hàng chục năm, thậm chí thích thích cả đời. Hồi đó mình từng nghĩ “cả đời mình cần 3 đứa này là đủ rồi". Nhưng mọi chuyện dần thay đổi khi mỗi người 1 nơi: 1 bạn ở Pháp, 1 bạn ở Úc, 1 bạn trong quân đội, còn mình ở Nhật. Vì sự chênh lệch múi giờ mà bọn mình không nói chuyện nhiều với nhau nhưng thông qua Facebook và Instagram thì cũng biết sơ sơ cuộc sống của các bạn như thế nào. Đoạn thời gian đầu, thấy các bạn khoe ảnh bạn thân “mới", mình thấy rất buồn và hụt hẫng vì mình coi chúng nó là tất cả nhưng chúng nó chỉ coi mình là “một trong số". Thỉnh thoảng tag bạn thân trên Facebook, mình coi nó là bạn thân, nhưng bạn thân của nó lại là 1 người khác, buồn hơn cả thất tình. Bây giờ nghĩ lại thấy suy nghĩ lúc đó thật trẻ con và ích kỷ. Rồi sau đó lại có vô vàn chuyện phát sinh. Có người thì vì cơm áo gạo tiền mà lúc nào cũng bận đi làm, có người mải mê phấn đấu vì sự nghiệp, có người thì cần những mối quan hệ mang lại lợi ích hơn là mối quan hệ bạn thân với một người không có bối cảnh như mình, có đứa thì mang “đạo bất đồng” và nó càng ngày cang sa ngã. Rõ ràng, bọn mình không hề cãi vã, không hề xích mích nhưng lại càng ngày càng xa nhau.Buồn hơn cả thất tình là khi bạn thân thành người dưng. NHƯNG, sẽ có rất nhiều người đến và đi qua cuộc đời của mình, hợp thì chơi lâu, không hợp thì chia tay trong hoà bình, quan trọng là mình đã trân trọng và cháy hết mình vì tình bạn đó. Sau này, khi có nhìn lại, thì đó vẫn là những kỷ niệm đẹp, và nếu các bạn cần giúp đỡ thì mình vẫn đứng chỗ này, giang tay chào đón.2. ĐỊNH KIẾN “NGƯỜI TRUNG QUỐC"(không nói tất cả người Trung)Vì nhiều lý do mà người Việt Nam chúng ta có cái nhìn không mấy thiện cảm về người Trung Quốc, ở khu vực nông thôn mình sống thì từ những năm 2000, người ta đã ghét rồi, và bản thân mình trước đây cũng vậy. Chỉ đến khi sang Nhật thì mình mới hiểu rõ hơn về họ.Lớp người trẻ Trung Quốc họ rất giỏi, giỏi thực sự, không có ai có thể phủ nhận và họ cũng chẳng quan tâm gì đến chính trị cho lắm, thậm chí lúc bọn mình hỏi “cái này thuộc nước nào", nó vẫn hồn nhiên trả lời “cái này là của Việt Nam". Nhiều đứa bị ghét mà không hiểu vì sao nó bị ghét. Ngoài ra, Trung Quốc rất giàu nên các bạn chơi rất “nice", mình thích điều này. Không phải vì mình ham tiền đâu, mà vì mọi vấn đề đều xuất phát từ đồng tiền, toàn người Việt lừa nhau thôi chứ người Trung họ không (hoặc rất ít) đi lừa đảo, họ giàu mà.Tuy nhiên, lớp người trung niên, lớn tuổi người Trung Quốc thì hơi í ẹ 1 chút, bê nguyên cái xấu ở Trung Quốc áp vô Nhật Bản. Ví dụ, lúc 12h trưa nghỉ giải lao, người Nhật và người Việt đang nghỉ ngơi thì các ông bà Trung Quốc bật nhạc lên múa, nói chuyện ầm ĩ, ai cũng bực. Ngày trước mình làm cho quán kimono, khách người Trung bị viêm cánh, cũng không wax luôn, giúp họ mặc kimono mà tí thì tèo, họ thuê xong là mình phải è cổ ra giặt. Lại nữa, mấy ông Trung Quốc hay vén áo khoe bụng, vừa đi vừa nói chuyện oang oang trong cửa hàng. Ông bà chủ của mình cũng không thích.3. CỜ RÚT(Ngày xưa mình kể rồi giờ mình kể kỹ hơn)Lớp mình cứ mỗi kỳ đổi chỗ 1 lần, và lần đó thì mình chuyển đến ngồi cạnh anh này. Anh này bình thường ít nói, nhưng nói câu nào là chết luôn câu đấy, 1 phát ăn luôn, và học siêu giỏi, đỗ đại học top đầu. Ở trên lớp, thỉnh thoảng cô dạy những cái liên quan đến văn hoá Nhật, và anh này cứ quay sang nói với mình như kiểu thả thính. Ví dụ, cô dạy cách nói giọng Kansai, anh này quay sang nói với mình bằng giọng Kansai luôn, đại ý là “anh thích em", sau đó mỗi ngày anh đó nói câu “anh thích em" bằng 1 thứ tiếng khác nhau. Rồi có lần, cô dạy về các ngày lễ của Nhật, trong đó có ngày Valentine, con gái tặng quà cho con trai, rồi anh cứ quay sang chỗ mình: “Ê Mây, thứ 2 valentine đó".Mình nghĩ rằng anh đó thích mình thế là mình chiến luôn. Chủ nhật tuần đó, mình xuống Kyoto chơi rồi mua 1 hộp Chocolate cute phô mai que để tặng anh, tặng trước cả lớp luôn, anh vừa cười, vừa ngại nhưng cũng nhận. Sau đó mình có tỏ itnhr với anh ấy 2 lần. Lần đầu, khi cả lớp đang giải lao, mình quay ngoắt sang nói “ヨさんのことが大好きだ” (tao thích mày). Anh đơ ra luôn, rồi gãi đầu, cười gượng; còn mình tỏ tình xong thì chạy vội vô nhà vệ sinh vì buồn quá rồi. Lần thứ 2, cả lớp đi chơi và chơi nói thật, nói thách, các bạn hỏi:

  • Trong đây có người mà mày thích không?

Mình đứng dậy, tuyên bố rõ ràng và dõng dạc cả tiếng Nhật lẫn tiếng Trung

  • Oppa が大好きです。我喜欢你. 你明白吗?

Cả lớp reo hò, vỗ tay, anh ngồi cười ngại ngùng. Hôm sau, anh tặng mình 1 câu bút rồi nói “lên Tokyo thì cố gắng học hành", sau có cứ tránh mình. Mình mới nói

  • ê, tao nói mày nghe nè, tao thích mày, tao mong mày vui vẻ, hạnh phúc, đó 1 chuyện tốt. Mày việc gì phải tránh, có ai lại đi ghét những người yêu quý mình đâu. Thôi, không làm người yêu thì mình làm bạn tốt đi.

Xong hôm sau rủ nhau đi công viên Nara chơi.4. MIYAMOTO & AYAKAMình có học cùng lớp với 1 cậu bạn người Nhật tên là Miyamoto. Cậu này ít tuổi hơn mình và đi đến đâu cũng gây sự chú ý vì nó hay đội mũ len nhiều màu sắc và đi guốc gỗ. Hồi chưa quen thân, mình ghét thằng bé này vì thấy mỗi tuần nó đổi 1 cô bạn gái. Ai dè, về sau mới biết, tất cả đều cùng 1 người, chẳng qua bạn gái nó thích cosplay, không cos đời không nể, cứ 1 vài tuần đổi màu tóc 1 lần. Nói chuyện nhiều rồi mình chơi với cả 2 đứa luôn. 2 đứa khá hợp cạ với mình vì chúng nó sống theo kiểu “ mặc kệ thiên hạ", rất thoải mái, tự do, và ”độc”. Ví dụ người ta rủ nhau đi cà phê mèo, cà phê thỏ thì 2 đứa này rủ mình đi cà phê heo và cà phê cú mèo vì “như thế nó mới khác người, đảm bảo cả đời mày không quên”. Ngồi ôm con heo mà mặt sượng trân, không biết nên khóc hay nên cười. Có 1 lần, mình hỏi:

  • Chúng mày mặc kỳ cục thế này không sợ người ta nhìn à?
  • Tao và gia đình tao thấy OK là được còn người khác thì kệ. Tao sống cho tao chứ có sống cho người khác đâu. Quan tâm lắm thế, mệt người.

Ayaka mới tiếp lời:

  • Quá chuẩn, sống vừa lòng người khác là cách sống khó nhất và ng.u nhất.

Nghe đến đây mình khá shock vì không nghi 2 đứa trẩu tre này lại có suy nghĩ trưởng thành đến thế. Thế là từ đó, Mây “mặc kệ thiên hạ, sống như người Nhật".

“Mặc kệ thiên hạ, sống như người Nhật" là tên một cuốn sách đã được dịch ra tiếng Việt, khá hay.

Nguồn : https://www.facebook.com/kieu.may.520/