Bạn thân mình giỏi lắm!Cả hai cùng học chung lớp, chung thầy, cùng nhau ôn thi đại học, cùng nhau hứa hẹn sẽ vào một trường đại học. Thế mà, trong khi nó đậu trường TOP 1, tỏa sáng tại các sự kiện, đoạt giải này kia, năng nổ tham gia nhiều câu lạc bộ, còn mình thì dừng chân ở ngôi trường top dưới ngày ngày đến trường rồi về nhà chẳng có gì nổi bật.Vì áp lực nên mình lại càng đố kị với người bạn thân 5 năm ấy. Trong đầu mình suy nghĩ: “Khoảng cách giữa chúng mình sao xa quá. Nó tài giỏi, là mẫu người mà bao người khác ao ước trở thành.

Ở cùng nó, mình thấy không thoải mái…”Thú thực, mình không phải một người bạn tốt, đúng hơn là tồi tệ. Đã có thời gian mình cố tình né tránh nó, tránh gặp mặt vì ngại ngùng, tránh nhắn tin vì không biết nói gì, tránh những câu hỏi và những cuộc trò chuyện về học hành vì thấy bản thân thấp kém.Nó cũng nhận ra sự thay đổi của mình, nó gắng hỏi chuyện và rồi, đánh một cú thật đau khiến mình thức tỉnh: “Dạo này mày như con người khác vậy. Không còn là người bạn cũ mà tao quen nữa!”Mình sợ ÁP LỰC từ bạn thân thật đấy nhưng mà mình SỢ MẤT BẠN hơn…Ngẫm nghĩ lại, sự đố kỵ của mình bắt nguồn từ sự so sánh đầy khập khiễng. Tính cách nó vốn hoạt bát, hòa đồng còn mình lại trầm ổn, khép kín. Mình không thích chốn đông người còn nó lại muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Vậy mà mình lấy điểm mạnh của nó để so với điểm yếu của chính mình.

Sau khi chia sẻ với vài anh chị đồng nghiệp đáng tin, mình vỡ lẽ ra đôi điều và chúng giúp mình hàn gắn vết nứt tình bạn:- Có thể mọi người xung quanh không mang ý xấu, nhiều vấn đề bắt nguồn từ chính mình.- Áp lực nhiều, càng yếu đuối thì nhìn việc gì cũng sợ hãi. Nếu bản thân mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn hoặc tự tin hơn về năng lực của mình, có lẽ cái nhìn của mình đã khác.- Mình đố kỵ đơn giản vì mình không hiểu bản thân

Hiểu được vấn đề cốt lõi, mình đã cố gắng biến áp lực thành động lực. Mình đi tìm điều bản thân giỏi, thứ mình cần và xác định mục tiêu cụ thể rồi phát triển, xây đắp chúng. Dần dần, mình cảm thấy không còn khó chịu trước thành công của nó, cũng mừng cho bạn giỏi giang mà mình thì hết hoang mang vì đã hiểu bản thân.Mình tin rằng chúng ta, không ai tránh khỏi áp lực từ bạn thân tệ hơn là thỉnh thoảng ghen tị với thành công của họ. Nhưng bạn biết đấy! Mọi người vẫn bảo đừng so sánh ai với ai vì chúng ta là cá thể riêng biệt. Muốn thành công thì hãy học cách so sánh mình của ngày hôm qua với hôm nay xem bạn đã tốt hơn như thế nào. Thế nhé! Chúc bạn giữ mãi ngọn lửa tình bạn với “bestie”