(bài viết nói về mình và tư tưởng giáo dục của bố mẹ mình, có cái hay, cái dở; không đúng với tất cả, mọi người đọc tham khảo)Quan điểm của gia đình mình: 1 là khoẻ mạnh, 2 là không phạm pháp, 3 là rèn luyện nhân cách, còn học hành thì tuỳ duyên. Bài viết không nhắc đến cách bố mẹ rèn giũa tính cách mà chỉ nhắc đến 1 số cái liên quan đến học tập.I. BỐ MẸ ĐÃ NUÔI THẢ BỌN MÌNH THẾ NÀO?1. Không bao giờ ép học, học những cái thực tiễn, học thì phải đi đôi với hànhHọc thì có nhiều loại lắm, nhưng chủ yếu là học từ sách vở và học từ xã hội. Bố mẹ mình xếp việc học từ xã hội lên trước bởi vì nếu không biết chữ vẫn sống bình thường, nhưng nếu thiếu kỹ năng sống thì sẽ chết hoặc nếu không chết thì trượt dài trên thất bại.Khi 2 chị em mình còn nhỏ, ở nhà, bố mẹ không bao giờ bắt học (chỉ có cô giáo bắt học thôi), thích làm gì thì làm, và bọn mình dành phần lớn thời gian trong mảnh vườn nhà mình: lúc thì bắt sâu, lúc thì tưới nước, lúc thì nhổ cỏ rồi tiện tay nhổ hết luống rau, lúc thì an nhãn xanh, lúc thì bị mấy con rắn nước đuổi :))). Bây giờ nghĩ lại, so với cảnh tượng “em mắt ướt nhạt nhoà" khi đi học thêm của các bé thì chị em mình có 1 tuổi thơ vui quên trời đất.
Mình nhớ môn khoa học của lớp 4 dạy trẻ con rất nhiều thứ hay ho, khi mẹ mình đọc được quyển đó, mẹ dạy thực hành kèm giải thích luôn. Ví dụ, bố mình hay đi làm về muộn, mẹ hỏi “thế giờ làm thế nào để giữ cho cơm ấm", mình quây luôn 1 bó rơm vì trong sách nói thế, mẹ mình bảo “rơm cũng được nhưng bẩn lắm, dùng 2 cái chăn là được rồi".Lên cao hơn thì học cũng nhiều hơn, lúc này thì khổng thể áp dụng mọi thứ vào cuộc sống được, ví dụ đạo hàm tích phân, pascal, động cơ đốt... không biết áp kiểu gì. Bố bảo: “chúng mày vẽ ra lắm thứ thế, cái động cơ đốt kia ông T sửa xe còn không hiểu hết mà chúng mày đã phải học rồi à”. Ý là chê giáo dục vừa nặng vừa thừa.2. Luôn ủng hộ ước mơ của conTừ nhỏ đến lớn, mỗi đứa cũng thay sương sương 5, 6 cái ước mơ và mỗi lần nghe, bố mẹ chỉ cười, góp vui mấy câu chứ không bao giờ phản đối.Hồi tiểu học, mình nói mình muốn làm hoạ sĩ giống chú Khải, bố bạn Hoàng Anh, mẹ bảo vẽ cho mẹ mấy bức tranh để mẹ thẩm định, sau này để làm đồ cổ :))). Mà hồi đó, làm hoạ sĩ nghèo lắm, cũng không có TikTok như bây giờ, ai cũng phản đối con cái theo nghệ thuật.Còn em mình nó có những ước mơ không giống ai. Hồi 5 tuổi, nó bảo muốn làm nông dân gặt lúa như ông bà ngoại vì nó mê cái máy tuốt lúa. Bố mẹ bảo “trợ tá đắc lực cho ông ngoại đây rồi". Lớp 3 thích làm may, mẹ mình dạy nó may luôn, con trai mà may thẳng thớm, đẹp hơn cả mình. Lên cấp 2, nó muốn đi hót phân bò :))), lý tưởng là vừa tự do, vừa dọn dẹp đường làng ngõ xóm, bảo vệ môi trường, rồi làm phân vi sinh, cải tạo đất gì gì đó. Bố mình truyền đạt kinh nghiệm luôn. Nhưng sau đó người ta không nuôi bò nữa, nên cũng chả thấy phân bò đâu.Dù con cái làm gì đi chăng nữa, miễn không phạm pháp và có lý do chính đáng/ thuyết phục thì bố mẹ nên cân nhắc và ủng hộ.3. Không áp lựcTrong suốt quáng thời gian đi học, bố mẹ không bao giờ bắt bọn mình đứng thứ nhất.2 câu kinh điển lúc bọn mình đi học:

  • Tao chỉ mong mỗi năm mày lên 1 lớp.
  • Tao chỉ hi vọng sau này mày làm được 2 triệu 1 tháng, đủ ăn. (2 triệu là lương khá ổn thời điểm 2005, 2006)

Về sau mình kêu mẹ không được khinh thường con như thế, mẹ phải mong cái gì đó to vào, thì mẹ mình lược bớt “tao chỉ hi vọng sau này chị em mày làm đủ ăn". Sau này mình đi du học, mẹ mình chả bao giờ hỏi mình học thế nào, chỉ bảo học hành thì phải cố gắng thôi.4. Không so sánhCon nhà người ta là con của người ta, còn con nhà mình mới là con của mình. Theo lời mẹ mình thì mỗi người có 1 xuất phát điểm và có 1 thế mạnh khác nhau. Có ai giống nhau đâu, so sánh nó khập khiễng lắm.1 cái khó hiểu của giáo dục là các thầy cô thì luôn miệng kêu không được phân biệt môn chính, môn phụ, nhưng lúc xét học lực thì cứ phải toán hoặc văn trên 8 mới được coi là giỏi. Bạn X có môn văn được 8,2 thì là HSG, con tôi tiếng Anh được 9.8 kia kìa, nó dốt lắm hả (học kỳ I lớp 11, mình đạt TB 8.5 nhưng toán văn 7.9 nên chỉ được học lực khá, kỳ 2 vớt lại, cả năm vẫn được HSG). Mà mẹ mình bức xúc vậy thôi chứ nền giáo dục nào chẳng có bất cập.II. ẢNH HƯỞNG1. Tích cực

  • Luôn suy nghĩ tích cực: cả mình và em mình đều không đặt nặng điểm số, điểm cao thì cả nhà cùng vui, điểm thấp thì mình tìm thú vui khác. Nói vậy thôi, chứ bọn mình đều có mức điểm khá, không gọi là thấp. Còn về tương lai, bọn mình cũng lạc quan lắm, đỗ đại học xịn thì tốt, không đỗ thì học nghề, học nghề cũng không thành nữa thì về làm công nhân, làm ruộng. Miễn chăm chỉ và có sức khoẻ thì không lo chết đói.
  • Tận hưởng cuộc sống. Trong lúc các bạn chạy show ôn thi đại học hơn cả Sơn Tùng thì mình ở nhà ăn no ngủ kỹ, vì mình chọn Đại học Ngoại ngữ, tiếng Anh x2, kiều gì mình cũng đỗ. Dạo trước, lúc các bạn đang ngập tràn trong bể pressure thì mình đi chơi, đi leo núi. Mình hay nói đùa rằng nhan sắc của mình là con số 0, pressure vào nữa, chắc nó thành âm vô cực.

**2. Tiêu cực

  • Không có chí tiến thủ**: cũng không hẳn là không có, nhưng nhìn chung là ít. Cuộc sống bây giờ cũng nhiều cạnh tranh nhưng 2 đứa đều được sống quá ư là yên bình nên đâm ra ý chí hơi kém. Ví dụ người ta đi học cố gắng phấn đấu đúng thứ nhất, GPA 4,... mình đi học cũng cố gắng đó, nhưng bảo mình bỏ đi chơi để tập trung học thì chắc chắn là không, nên thành tích của mình chỉ ở mức tạm được. Người ta làm việc hùng hục, muốn làm CEO, mình chỉ muốn làm nhân viên quèn, cùng lắm thì lên trưởng nhóm, vì mình còn bận tận hưởng cuộc sống của mình. Và lúc mình viết bài này, ước mơ của mình là đủ tiền mua 1 căn nhà và ở ẩn trên núi. Không biết tương lai có thêm miếng ý chí nào không chứ hiện tại thì là vậy.
  • “Ếch ngồi đáy giếng": có 1 đoạn thời gian, bọn mình đều mắc hội chứng này. Lúc nhỏ, không có internet, và cũng không có tài khoản Facebook, đâu có đọc được những bài viết “bạn ABC học bổng 7 tỉ" đâu, bố mẹ cũng chẳng so sánh với ai, so với các bạn trong làng thì mình học cũng giỏi, thế là cho rằng mình giỏi thật. Chỉ khi lên cấp 3 giáp mặt với trường chuyên, chúng nó dập cho tơi tả, tàn tạ thì mới biết thân biết phận.
  • Khó tiến xa trong mảng học thuật: nhiều bạn bố mẹ ép học, hoặc có bạn thì gia cảnh khó khăn, quyết tâm nhiều nên thành tích học tập của các bạn rất tốt, đạt học bổng này kia. Còn mình … thì bình thường, cũng không có học bổng danh giá gì.

Mỗi gia đình, mỗi người đều có 1 lựa chọn khác nhau, và lựa chọn này rất khó để hoàn hảo. Gia đình mình cũng vậy nhưng mình hoàn toàn vui vẻ với cuộc sống hiện tại, bố mẹ cũng vẫn ủng hộ những dự định sắp tới. Còn về phía bố mẹ, bố mẹ nào chẳng yêu con, chẳng qua cách yêu của mỗi nhà mỗi khác. Không ai sinh ra đã là bố mẹ cả, nên nếu bố mẹ không may khiến các bạn buồn, thất vọng thì hãy thông cảm, thấu hiểu và yêu thương bố mẹ nhiều hơn.
Chúc các bạn thi cử, xin học bổng thành công.

Nguồn : https://www.facebook.com/kieu.may.520/