Mình vốn không định đăng nội dung này do nó là trải nghiệm thực sự của một người anh. Nhưng liên tục mấy hôm rồi, cả chục bạn nhắn cho mình về chọn trường nào, học nước ngoài, quốc tế, Việt Nam hay liên kết để ra trường có thể xin được việc tốt.

Thật ra với mình một tấm bằng tốt hay một CV "ảo lòi" chỉ giúp các bạn có được công việc đầu tiên hơn người một chút. Sau đó chính sự cố gắng và thái độ của các bạn mới là cái làm nên sự nghiệp 10 20 năm sau đó. Đường dài mới biết ngựa hay, không đi du học hay học trường quốc tế, không có nghĩa là không có tương lại rực rỡ.

Trước khi các bạn đọc bài, mình muốn lưu ý rõ là anh viết bài chỉ nói về sản phẩm của nền giáo dục chứ không nói về cả nền giáo dục Mỹ. Bản thân ảnh cũng có người thân và bạn bè được giáo đục tại Mỹ và rất thành công. Anh cũng không phải là sếp lười đào tạo và chỉ quản lý thực tập. Anh là sáng lập của một công ty và cực kì năng nổ với người trẻ.

CHÚT THẤT VỌNG VỚI SẢN PHẨM CỦA NỀN GIÁO DỤC MỸ

Mình có nhận 3 bạn interns, đều do Mỹ đào tạo, đều là những trường xịn ở Mỹ, mà mình dở khóc dở cười vì cách làm việc của các bạn.

CHUYỆN “LỖI GIAO TIẾP”

- Staff công ty: xin giới thiệu các bạn thành viên mới tham gia group chat abcde…
- Mình: anh giới thiệu các bạn với nhau nhé… Để tiện cho các bạn, anh muốn nhắc lại là công ty chúng ta có văn phòng làm việc. Tuy nhiên, nếu các bạn muốn làm việc ở cà phê để thoải mái hơn hoặc để T và M có thể biết văn hoá cafe làm việc của người Việt Nam thì anh vẫn okie. Chỉ cần nhắn để anh biết là được. Các bạn làm việc với nhau nhé, mai anh sẽ họp để nghe phần trình bày của các bạn.
- SV Mỹ: Chúng ta sẽ họp online hoặc offline tuỳ bạn nhé.
- Du sinh VN: địa chỉ công ty là gì ấy nhỉ?
- SV Mỹ: abcd (ghi địa chỉ ra)
- Du sinh VN: tôi sẽ tới nếu mọi người đều tới. Không thì tôi nghĩ chúng ta sẽ làm việc online. Chia sẻ cho tôi chiếc link mà các bạn đang lv online nha

Và không có một cuộc họp nào diễn ra giữa những con người ấy. Hôm sau, hai bạn sinh viên Mỹ vẫn present bài mình làm, không có một tí research và insights nào từ Việt Nam, dù đây là công việc nói về sự khác biệt trong văn hoá hai nước với 2 đại diện sinh viên đến từ 2 nước. Khi hỏi ra, các bạn bảo là không thấy bạn VN đến. Hỏi bạn VN sao không đến, bạn bảo là không thấy mọi người xác nhận. Hỏi tiếp là sao không follow up mà dừng lại ở tin nhắn đó, cả ba đều trả lời là miscommunication.

(Mis cái quần chứ mis)- dĩ nhiên đây là câu chỉ hiện ra trong đầu mình. Còn cái miệng xinh thế nói điều hay thôi.

Mình bảo, không có mis chỗ nào cả, mà là không ai chịu follow up công việc cả, kỹ năng làm việc nhóm và trao đổi thông tin, kiểm tra thông tin của các bạn quá tệ. Cũng không ai quan tâm đến việc phải đáp ứng được yêu cầu đã được đề ra và đặt quyết tâm phải giải đó đạt, phải có đối phương làm việc cùng. Sau 800 sự giải thích của mình, từ nhẫn nại đến cáu dần; từ tiếng Anh xịch đụi đến lưu loát (khi điên lên mình nói lưu loát hẳn, kỳ ghê), các bạn vẫn confirm chỉ là do chưa hiểu nhau thôi.

Thế là mình được học về nội hàm của cái từ mis mis đó theo các bạn là như vậy.

Này là do mình chưa được hấp thụ nền giáo dục phương Tây chuẩn mực, hay do khoảng cách thế hệ, hay do mình… miscommunication? Tự hỏi mãi.

CHUYỆN “XONG VIỆC RỒI”

- Mình: (sau 800 cái comment công việc và hướng dẫn các bước tiếp theo) các bạn hiểu hết không? Anh nói có gì chưa rõ cần hỏi lại không? Có cần thảo luận thêm gì ko?
- Các bạn trên: không, rất rõ rồi, bọn em sẽ làm như anh hướng dẫn.
- Mình: Giờ mình làm luôn hay ăn trưa rồi quay lại làm?
- Các bạn: ăn trưa thôi
- Mình: okie. Vạy ăn trưa xong, các bạn giải quyết phần việc đấy nhé. Anh đi loanh quanh trong khuôn viên toà nhà. Khi nào cần thì gọi anh. Hoặc xong thì báo anh biết, anh sẽ vào xem lại công việc của các bạn, anh sẽ làm khán giả đầu tiên của sản phẩm của các bạn và cho input để có cần thì điều chỉnh - mình nói mà mình còn cảm thấy tràn đầy niềm tin vè một sản phẩm tuyệt vời vì họp cả tiếng cơ mà.

Vài tiếng sau
- Khánh ơi (Mỹ mà, chả anh em gì xấc), bọn này xong việc rồi
- Mình (họp xong thấy các em gửi tin nhắn một tiếng trước): okie, anh quay vào văn phòng ngay nhé. Chắc 15p thôi.
- Em làm xong rồi về rồi.

Nhìn đồng hồ là 4:40, nghĩ bụng chắc là một bạn kẹt việc chạy về, hai bạn sẽ ở lại, quay về văn phòng, đi vô thì thấy tất cả về sạch.

Cái này cũng là văn hoá Mỹ luôn hả trời? Thiệt tình mình thấy mình lạc hậu với mấy em nó quá xá. Mà nếu Mỹ đào tạo ra sản phẩm vậy, thì mình thua luôn.

Mình nhẹ nhàng lên xe chạy về nhà, và họp tiếp. Lúc chạy về nghĩ, thôi chắc kệ tía bọn hắn, mấy cái work sau làm được thì làm, ko thì thôi, ông đây đ*o comment nữa, phí thời gian và tâm sức của ông.

Chắc chúng bây cũng chỉ muốn thực tập cho xong lấy cái giấy. Kiểu gì chúng bây chả biết cách viết cho nó vống và hay ho lên để lấy học bổng. Đâu ai rỗi đi kiểm tra sản phẩm thực.

Vậy đó, chứ lúc ngồi ăn tối thì đầu lại nghĩ, mai vào xiết lại quy trình và dạy lại các em thái độ làm việc. Đến đấy là hết lòng hết dạ. Còn không được nữa thì cho mấy em giải tán, anh dành thời gian đi dạy người khác. Để không, suốt ngày chị Co-founder cứ bảo tại sao anh quá kiên nhẫn với mấy người thái độ tệ chi vậy?!

P/S: Khi phỏng vấn, bạn nào cũng hừng hực, mình nhìn CV và phỏng vấn cứ tưởng xịn rồi. Đến mức hôm qua còn kể mấy em sinh viên Việt nghe về kỹ năng phỏng vấn của các bạn. Nhưng mấy bạn này cũng rơi vô trạng thái treo đầu dê bán thịt chó như mấy câu chuyện mình kể hôm qua luôn, phỏng vấn một đằng rồi vô deliver một nẻo

Nguồn : https://www.facebook.com/jenny.hoang.golden